Những dòng blog khi mình khủng hoảng nhất T_T

  • [h=1]Sự thât[/h]
    Đăng ngày: 09:29 06-03-2010






    Sự Thật!!!


    .Sẽ đau, sẽ buồn nhưng đó chính là sự thật


    .Đôi mắt mình cay dần


    .Miệng như rát đi


    .Bàn tay ko còn linh hoạt


    .Đôi chân cà sát với nhau


    .Những ngón tay kẽ quấn chặt


    .Vị chát cứ như tăng dần


    .Mình đang dần dần rớt...rớt...


    ......................


    Trách ai???


    .Trách ai được ngoài bản thân ???


    .Như con thiêu thân cũng chính là mình


    .Sống trong quá khứ cũng chính là mình


    .Hão huyền cũng ai khác ngoài mình


    .Ai đã đưa mình lên tận thiên đàng ngoài mình


    .Chính bản thân mình... và chính mình đã làm thế


    Cô đơn!!!


    .Có ai có thể cùng mình chia sẽ


    .Chia sẽ để vơi đi gánh nặng trong mình


    .Không có ai...



    .Có ai bên cạnh mình lúc này


    .Cùng bước với mình trên quãng đường dài đầy tối tăm


    .Không có ai ngoài những người đưa mình vào bóng tối


    .Có ai khẽ vuốt mái tóc mình


    .Mái tóc che đi những giọt nước mắt


    .Không có ai ngoài những người nhìn mình cười... hạnh phúc


    .Có ai đứng lặng nhìn mình


    .Khi mình bước một mình trên đôi chân


    .Một đôi chân khập khễnh


    .Không có ai ngoài những người đẩy mình vào vực sâu


    .Có ai ...Có ai chăng ???


    .Không một ai...không một ai...


    .Đôi mắt mình dần dần khép lại


    .Tim mình như đang đập chậm...chậm...chậm hơn


    .Không ai ngoài bóng tối


    .Không ai ngoài hơi thở từ con tim


    .Sự im lặng bao trùm lấy mình


    .Vâng...mình đang bước...


    .Bước vào bóng tối


    .Một mình chỉ một mình mình


    Cô đơn...



  • Trống rỗng


    Đăng ngày: 19:08 05-03-2010





    Đi trên 1 đoạn đường .. khá dài ...


    Ngoảnh đầu nhìn lại .. khá xa ...



    Ngẫm lại .. mình còn gì ?




    Ai bên cạnh mình ? ...


    Mình không có gì cả ...




    Dòng người cứ thế ngược xuôi như dòng thời gian trôi qua đời mình



    Giữa phố xá của tâm hồn họ lặng lẽ đi qua








    Có đôi khi .. để lại một vài lời nói |yêu thương| .. và rồi như thế


    ...nào đó... nó |vô tình| bị cuốn trôi đi như sóng xô bờ cát ..




    Trong tích tắc ...trắng xóa




    Còn lại ..


    Ở phía cuối con đường là gì ?


    Trống rỗng quá đi. Mình biết mình đang chờ một điều gì đó, nhưng chưa thể kết luận, cũng không dám kết luận . Tự suy diễn, cố ảo tưởng, tự an ủi và rơi vào những suy luận miên man. Tự mâu thuẩn, muốn và không muốn kết thúc. Muốn chia sẻ nhưng không chia sẻ được. Luôn luôn cảm thấy cô độc.


    Lại bị rơi vào tình trạng này rồi, hôm nay cũng vậy, ngồi nhìn vào màn hình cả giờ mà chẳng làm được gì nên hồn, không nghĩ được gì . Có lẽ mình trông chờ quá nhiều và ảo tưởng nữa, cứ tin vào những điều không có thật. Đôi khi cảm thấy phân vân, sống và luôn tin vào những người xung quanh có phải là sai sao? Nhưng tin càng nhiều lại thất vọng càng nhiều.

    Post was edited 1 time, last by littleprincess_96 ().




    Sự tồn tại của mình là vô nghĩa...



    Đăng ngày: 10:59 05-03-2010






    Nhắm mắt lại và tự hỏi mình... Mình là gì...??? Ta sinh ra và tồn tại để làm gì..??? Chẳng có 1 câu trả lời nào hiện ra trong đầu... 1 cái gì đó trống rỗng và nhạt dần theo từng tiếng thở... Sự tồn tại của mình là gì ??? 1 cá thể sinh ra và dần dần lớn lên... Chúng sẽ tồn tại và phát triển dựa trên cái gì??? Và cho đến khi chúng trưởng thành thì sẽ được những gì ??? Tự thấy... Bản thân mình ...Tồn tại chẳng để làm gì.... Để gió cuốn đi...Để gió cuốn đi... Niềm tin ư??? Hi vọng ư ??? Sự yêu thương ư ??? Mình tự hỏi...: Mình à..Mình tồn tại để làm gì ??? Có ai cần mình ??? Có ai muốn mình vui ??? Có ai muốn mình cười ??? Có ai thật sự muốn mình hạnh phúc??? Có ai sẽ tồn tại sẽ sống chỉ vì mình...??? Có ai muốn ở bên mình bất cứ lúc nào ??? Có ai hiểu được tình yêu thương của mình nó để làm gì ??? Có ai thấy được mình tồn tại để làm gì ??? Có ai hỏi mình câu : Em đang hạnh phúc thật hay em giả vờ hạnh phúc ??? Có ai...Tự nhận yêu mình thật nhiều khi mình trốn chạy mọi thứ ??? Có ai ở bên mình mãi không cần 1 lí do...??? Có ai muốn mình mỉm cười chỉ vì nụ cười của mình yêu lắm ??? Có ai biết mình khóc hay mình đang cười ??? Mọi cá thể trên đời... Nó chỉ biết có nó thôi sao ??? 1 cá thể... và chỉ duy nhất 1 cá thể... Họ nói họ yêu mình... Ừ !! Yêu lắm... Nhưng chỉ là yêu lắm thôi... chỉ là lời nói... Để gió cuốn đi... Để gió cuốn đi... Khi họ ngã... Mình muốn đến bên ôm chặt họ vào lòng... Khi họ buồn... Mình muốn lấy tay lau nước mắt cho họ... Khi họ đau... Mình muốn xoa dịu vết đau cho họ... lấy đi hết cái đau của họ... Khi họ mệt mỏi...Mình muốn ôm họ vào lòng và lấy đi cái mệt của họ... Khi họ vui vẻ.. .Mình muốn nói rằng... Mình thật sự hạnh phúc... Khi họ hạnh phúc... Mình muốn cho họ thấy... Tim mình đập thật nhanh... Khi họ cần..Mình muốn là người đầu tiên ở bên họ... Rồi...... Nhắm mắt lại... Tự hỏi... Có ai..Có ai vì mình ??? Chẳng ai lên tiếng.... Chẳng ai giơ tay.... Chẳng ai trả lời : I will Do... Chẳng ai...Chẳng ai cả... Họ bảo Yêu... Và....chỉ... Để gió cuốn đi...Để gió cuốn đi... Sự tồn tại của mình ??? Chỉ là ..Vô nghĩa...

    Post was edited 1 time, last by littleprincess_96 ().

  • Mình chia tay anh nhé...!
    Đăng ngày: 04:50 05-03-2010


    Em chỉ ước giá em có thể khóc dù chỉ một chút thôi thì có lẽ nỗi đau của em cũng sẽ vơi bớt phần nào.
    Dường như có một bàn tay nào đó đang bóp nghẹt trái tim em, một tảng đá nào đó đang đè nặng trĩu trên cơ thể em, và dường như không khí chung quanh em cũng biến mất. Em cảm thấy mình chơi vơi như rơi vào một vùng sâu thẳm, không biết bám víu đâu để có thể đứng vững…
    Ừ thì em nói là em không bất ngờ với quyết định của anh bởi vì em cũng đã cảm nhận được điều đó từ lâu lắm rồi, nhưng tình cảm thì đâu thể nói hết là hết ngay được…
    Ừ thì… anh nói là em phải cố gắng lên, em phải sống tốt, phải biết chăm sóc bản thân mình, nhưng cuộc sống thì vẫn vậy mà anh, một ngày vẫn trôi qua trong 24h, vẫn có nắng, có mưa, em vẫn hàng ngày đến lớp học… Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường như thế nhưng trong lòng em thì khác, sẽ chẳng còn bình yên được nữa rồi. Em sẽ khoác lên mình một tấm áo đẹp đẽ, hoàn hảo để che giấu một trái tim đã vỡ vụn bên trong…
    Ừ thì sau chuyện này cuộc sống của cả hai cũng có xáo trộn gì đâu, khoảng cách về địa lý thì xa, chẳng thể đến bên nhau mỗi khi xao lòng, khi cần nắm lấy một bàn tay, khi cần dựa vào một bờ vai. Nhưng vẫn đau lòng lắm khi phải gạt bỏ một hình bóng trong lòng, khi chẳng còn ai chia sẻ chuyện buồn vui…
    Ừ thôi thì… mình dừng lại, em sẽ chẳng níu kéo làm gì khi mà tình cảm anh dành cho em đã không còn. Em sẽ chẳng nuối tiếc bởi em biết có những điều mà sự nuối tiếc hoàn toàn vô nghĩa. Có những ý nghĩ đau đớn mà không hề xuất phát từ lời chia tay tàn nhẫn, tự nó vậy như một quy luật buộc người ta phải tuân theo.
    Ừ thôi thì mình chấp nhận, như anh nói sẽ là điều tốt nhất cho cả hai.
    Giá mà em có thể khóc được một chút.
    Ừ thì... Mình dừng lại, em sẽ chẳng níu kéo làm gì khi mà tình cảm anh dành cho em đã không còn...

    Post was edited 2 times, last by littleprincess_96 ().

  • [h=1]Có thứ hạnh phúc gọi là... chia tay...[/h] Đăng ngày: 03:37 05-03-2010






    [INDENT] [INDENT] [INDENT] [INDENT]
    [/INDENT][/INDENT][/INDENT][/INDENT]
    Vì yêu anh nên em nói..................................chia tay
    Em sợ một ngày nào đó em yêu anh đến mức sẽ không còn công bằng với chính bản thân em !!!
    Vì yêu anh nên em nói..................................chia tay
    Không muốn anh dần dần trở lên buồn chán tốt nhất là để nó dang dở .....sẽ đẹp hơn........
    Vì yêu anh nên em nói...........................chia tay
    Để sau tình yêu của chúng mình có thể là dấu chấm phẩy, dấu chấm lửng hay dấu chấm hết......
    Vì yêu anh nên em nói...........................chia tay
    Em nhận ra rằng có người đổi thay, có người gian dối ....rồi thì....làm sao ?
    Là em......ít nhất là em........để một chút gì đó anh vẫn thánh thiện trong em......để một chút nào đó.......anh có thể đến với người sau......không cần....mang theo tội lỗi.......
    Vì yêu anh nên em nói...........................chia tay
    Em chấp nhận........................em..........đổi thay...............
    Em không biết tại sao? Trái tim em đang chết. Em chỉ biết được rằng: Mình không làm sao giữ nổi giọt mưa rơi...
    Có thứ hạnh phúc gọi là... chia tay... vì chia tay mới có được hạnh phúc...!

  • [h=1]Em sẽ không khóc[/h] Đăng ngày: 22:15 06-03-2010





    Em sẽ không khóc vì ngày hôm qua đã là quá khứ. Một ngày em yêu và được yêu. Một ngày sống lại trong hạnh phúc.

    Em sẽ không khóc vì những ngày đã qua. Nó quá đẹp và hãy để cho nó đẹp mãi. Những gì đã có khi ở bên nhau xin hãy giữ gìn, để mà trân trọng những gì sắp có. Em sẽ không khóc vì em đã ra đi. Ra đi và không phải để trở về. Em sẽ bước ra khỏi cái vỏ bọc cố chấp, cố níu giữ những gì chẳng còn thuộc về mình. Em sẽ không khóc vì những gì em đã cho. Một quãng đời hạnh phúc và đủ đầy niềm vui, hạnh phúc. Những gì đã có thật đáng trân trọng.


    Em sẽ không khóc vì em đã yêu quá nhiều. Điều gì quá cũng không đem lại cái gì tốt đẹp cả. Đó là cuộc sống. Em sẽ không khóc vì em biết anh sẽ hạnh phúc và thành công. Đừng chùn bước anh nhé! Có thất vọng, có tổn thương nhưng rồi sẽ qua, anh sẽ lại đứng lên và bước tiếp. Em cũng sẽ như vậy.


    Em sẽ không khóc vì em có những người bạn. Bạn em tốt lắm, họ luôn bên em, chìa tay ra cho em nắm, đưa vai ra cho em dựa và lau nước mắt cho em thấy nụ cười. Em có họ ở bên mà. Anh cũng có những người bạn mà. Em sẽ không khóc vì em còn rất rất nhiều việc cần làm và nên làm.


    Công việc, học hành, bạn bè... Rồi em sẽ làm tất cả những gì em thích và em muốn. Em sẽ sống cho mình, sống cho riêng em. Em sẽ không khóc vì tất cả còn ở phía trước. Em sẽ không khóc, sẽ không còn khóc cho một tình yêu không còn giành cho mình nữa đâu anh. Nơi đó, em sẽ là em. Mãi mãi.


    Yêu một người là chấp nhận bước đi khi người ấy không cần mình nữa. Yêu một người là chấp nhận buông tay người ấy ra khi người ấy muốn nắm chặt lấy một bàn tay khác. Yêu một người là chấp nhận lừa dối người ấy rằng tình yêu của mình chấm dứt để cho người ấy không phải bận tâm suy nghĩ. Yêu một người là chấp nhận thay thế những giọt nước mắt bằng tất cả nụ cười của mình cho dù con tim mình có đau đớn bao nhiêu.

  • [h=1]Tôi ơi! +)ừng khóc nữa.........[/h] Đăng ngày: 14:33 28-02-2010





    [INDENT] [INDENT] [INDENT] [INDENT] [INDENT]
    [/INDENT][/INDENT][/INDENT][/INDENT][/INDENT] Ngủ ngoan nhé. khóc đã mệt lắm rồi phải không?


    Đừng khóc nữa. đã từng cho rằng mình là con người mạnh mẽ. Nhưng đã tự tạo một cái vỏ ngoài cho mình để bây giờ mới giật mình: quá yếu đuối! Nỗi đau là vô hạn, nhưng rồi sẽ qua mau thôi....


    Đừng khóc nữa. Khóc sẽ làm cho tim tan ra mất. Trái tim quá mỏng manh, chỉ chạm nhẹ là tan, là vỡ. Nó cần được nâng niu bằng một bàn tay nồng ấm yêu thương.


    Đừng khóc nữa. Khóc mãi rồi đã thấm mệt, chắc sẽ có một giấc ngủ ngoan hiền. sẽ không
    gặp những cơn ác mộng khiến tỉnh giấc mỗi đêm, khiên sợ hãi mỗi khi thức dậy. Vì đã quá mệt, sẽ ngủ rất ngon thôi.....


    Đừng khóc nữa. Khóc chỉ thêm yếu đuối, khóc đã quá nhiều, khóc mãi rồi. Cũng có lúc phải cười lên chứ....


    Đừng khóc nữa. Mạnh mẽ lên! Có khó khăn nào khiến gục ngã đâu. Đã nhiều lần tưởng như ko đứng nổi, vậy mà vẫn vượt qua đó thôi, lại đến trường, lại gặp bạn be`, lại cười vui.


    Đừng khóc nữa Sẽ có người kể cho nghe một mẩu truyện cười, sẽ có người an ủi, sẽ có người cho những điều hạnh phúc lúc bất ngờ nhất....


    Đừng khóc nữa. Ngủ ngoan, sáng mai thức dậy niềm vui sẽ đến....


    Đừng khóc nữa. Hạnh phúc là những điều ngay bên cạnh ta mà thôi...


    Thèm được dựa vào một bờ vai để khóc...


    Dài thật dài... đêm.........

  • Đôi Khi


    Đôikhi
    …bạn cần phải chạy thật xa
    …để có thể thấy
    ai chạy theo bạn

    Đôikhi
    …bạn cần phải nói nhỏ hơn
    …để biết được
    ai đang nghe mình


    Đôikhi
    …bạn cần có một quyết định sai lầm
    …để thấy được
    ai sẽ ở đó giúp bạn


    Đôikhi
    …bạn cần để người iu bạn yêu đi khỏi
    …để thấy được
    …họ có đủ yêu bạn mà trở về bên bạn

  • Bàn Chân và Đôi Giày


    Đăng ngày: 13:28 28-02-2010





    Khi sinh ra, nó cũng như tất cả mọi con người khác. Một đứa bé thánh thiện và trần trụi.
    Rồi nó tập đứng, ngã lên ngã xuống, ngã rất nhiều nhưng nó vẫn gượng dậy, gồng mình lên và một ngày, nó đã có thể đứng vững. Đứng vững trên đôi chân của chính mình. Lớn thêm một chút, nó chập chững tập đi. Những bước đi đường đời, nhiều sỏi đá và đầy rẫy chông gai.
    Đến một ngày, nó nhìn thấy một đôi giày. Một đôi giày thật đẹp, thật xinh xắn và thật ấm áp.
    Đồng hành với đôi giày, nó cảm thấy tự tin hẳn lên. Mỗi bước chân dường như trở nên mạnh mẽ, trở nên hiên ngang - những bước chân của sự vững vàng.
    Nhưng đến một ngày, nó cảm thấy bàn chân nhói đau. Nó nhìn lại và chợt nhận ra một điều - đôi giày quá chật so với bàn chân của nó.
    Nghiến răng, nó cố tiếp bước nhưng càng đi, cảm giác càng nặng nề, đôi bàn chân càng như thắt chặt và đôi bàn chân đau, bàn chân bầm tím. Đến lúc đó nó chợt hiểu rằng, thì ra đôi giày này không phải dành cho nó.

    Và lúc đó dẫu thích thú, dẫu quý mến, dẫu thật sự cần thiết… nhưng khi biết nó không dành cho mình, nó vẫn vui vẻ, gượng cười, tháo bỏ đôi giày, để sang một bên và sẵn sàng tiếp bước.
    Không còn giày ở bên nữa… bàn chân sẽ phải tự bước đi bằng chính da thịt của mình… dẫu sẽ là “yếu ớt”, dẫu có là mỏng manh, dẫu có đau đớn nhưng nó sẽ vẫn tiếp bước. Bước trên đôi chân trần của chính mình, chẳng phải nó từng bước đi như thế, như lúc mới sinh đó sao? Quan trọng là nó đã tìm thấy và lựa chọn cho mình một lối đi, một con đường phù hợp… Bàn chân nay đã tìm thấy một con đường cho chính mình. Và nó sẽ lại bước tiếp cùng với biết bao bàn chân khác trên con đường của cuộc đời, con đường dài hun hút, con đừng đẫy rẫy những chông gai…
    Thà chấp nhận đau vì sỏi đá hơn là đau vì sự chịu đựng, vì sự gượng ép… Đau chỉ vì muốn có một đôi giày không vừa vặn và không thực sự dành cho mình.
    Có những điều chỉ khi mất đi rồi, người ta mới nhận ra là mình từng có nó và lúc đó, người ta mới biết trân trọng nó.
    Cái gì đã vỡ là vỡ… thà nhớ lại khi nó tốt đẹp nhất còn hơn là chắp vá lấy được để rồi suốt đời cứ phải thấy những chỗ vỡ…
    Tạm biệt một số thứ… một số thứ từng là của mình nhưng không dành trọn cho mình.

    [INDENT]
    [/INDENT]

  • [I][/I] [h=1]Câu chuyện nói về hạnh phúc![/h] Đăng ngày: 13:05 28-02-2010






    [INDENT]
    [/INDENT]

    Một hôm nọ , Lợn con hỏi lợn mẹ :


    Mẹ ơi , hạnh phúc ở đâu hả mẹ ?


    Hạnh phúc ở ngay cái đuôi của con đó. Lợn mẹ đáp .


    Vậy hả mẹ !


    Lợn con nghe vậy thì cảm thấy rất phấn khích, nó không ngờ hạnh phúc mà người lớn hay nói đến lại gần đến vậy, ngay phía sau lưng mình thôi. Thế là nó cố quay người lại, cố gắng dùng mõm để cắn lấy chiếc đuôi của mình, nhưng nào có được! Cái đuôi quá xa và nó cứ thế quay vòng vòng một chỗ trông rất buồn cười và ngộ nghĩnh. Được một lúc, nó quay sang hỏi mẹ :


    Sao con không thể nào mà túm lấy được hạnh phúc hả mẹ?


    Lợn mẹ cười và đáp :


    Thế đấy con ạ, con đừng bao giờ cố gắng chạy theo hạnh phúc mà hãy cứ sống tốt đi đã, khi ấy hạnh phúc sẽ tự động mà chạy theo con.


    Lợn con dường như đã hiểu ra, nó lại tung tăng chạy nhảy khắp nơi, với chiếc đuôi ve vẩy phía sau mình.


    Vì thế, đừng bao giờ nghĩ mình phải sống sao để có thể có được hạnh phúc đây mà thay vào đó hãy cứ sống đi, vì hạnh phúc ở ngay phía sau lưng bạn mà thôi!


    P/S: Hạnh phúc và con Lợn :die:

tg_TL-DQ4_970x250_181126.jpg