Travian Giang hồ liệt truyện


  • Hóng quyển 2 quá cô phóng viên, ngày nào cũng vào xem mà chẳng thấy đâu.

  • Nhân Travian sắp sửa ra mắt tộc Huns.


    Tiếng tù và hai ngắn một dài ngân vang trước trại người Hung Nô cạnh sông Đan Nặc Hà (tức sông Danube - Đa Nuýp). Một đoàn người ngựa hùng dũng phi như bay xuyên qua cổng trại, bụi bay mù mịt phía đằng sau. Xa xa, một đoàn gia súc chở đầy những sản vật, vàng bạc, lương thực, lại còn có một số phụ nữ như bị bắt đi theo.


    Bên trong kim trướng lớn nhất trại, bàn tiệc được xếp dài hai dãy, chính giữa trướng là bàn của chủ nhân bữa tiệc: Thiền Vu Hung Nô Attila. Ngày hôm nay, vị khách đặc biệt của Attila chính là tướng quân tộc Goths tên Oxhoft. Người Goths hơn 50 năm qua bị người Hung Nô chinh phục. Đám người thuộc nhánh VisoGoths thì vượt sông Đan Nặc Hà bỏ về phía Tây vào đất La Mã, còn nhánh OstroGoths ở lại, trở thành một trong các liên minh phục tùng người Hung Nô. Mỗi năm vào ngày đổi mùa Xuân Hạ Thu Đông, đều phải cử người đưa tài vật qua cống nạp cho Hung Nô.


    - Thiền Vu Attila, mùa đông vừa rồi trời thật quá băng giá, cả vùng đất người Goths chúng tôi ở gia súc chết quá nửa. Tộc trưởng nói tôi tới đây, xin ngài mùa Xuân này hãy cho chúng tôi chỉ phải nộp một nửa cống phẩm, đến mùa Hạ tới người Goths sẽ cố gắng bù lại.


    Attila ngửa cổ tu hết ly rượu sữa dê, cười ha hả:


    - Hôm nay ngươi tới đây thì ta cũng đoán biết việc này rồi. Này tướng quân Oxhoft, ta có một đề nghị, nếu người Goths đồng ý, không những Hung Nô sẽ miễn cống nạp mùa Đông vừa rồi, mà còn sẽ chia cho các người thêm rất nhiều vàng bạc.


    Oxhoft ngạc nhiên, quay ra hỏi lại:


    - Xin Thiền Vu chỉ bảo cho chúng tôi!


    Attila nghiêm giọng nói:


    - Tấn công Đông La Mã!


    * * *


    Attila nổi tiếng là một kẻ hung bạo trên chiến trường, nhưng y lại là người rất từ tốn trong chuyện ăn uống. Bữa tiệc thiết đãi Oxhoft hôm nay, y chỉ uống vừa đủ. Trong trướng của y đêm nay, có một cô gái người Hán mà Oxhoft tìm được ở Ba Tư tháng trước. Oxhoft biết Attila rất thích nữ nhân, đặc biệt là nữ nhân Hán tộc, vì thế y đã bỏ sức tìm ở Ba Tư bằng được một cô gái người Hán, mà nghe tên lái buôn Ba Tư đó nói, cô gái này có gốc gác gì đó rất đặc biệt ở xứ sở viễn Đông kia.


    Attila bước vào trướng, nữ nhân người Hán đang ngồi tại chiếc bàn chính giữa, lưng hướng ra ngoài cửa. Nàng vận một chiếc áo khoác lông cừu trắng muốt, gáy nàng nhìn từ đằng sau thật dài, ngón tay trắng hồng đang nắm chiếc ly thật nhẹ. Khi Attila bước vào, nàng quay người ra nhìn hắn, môi nàng đỏ mọng, lông mi cong dài, khuôn mặt kiều diễm nhưng chiếc mũi nàng thì vẫn giữ nét của người Hán với sống mũi thấp.


    "Quả thực là một mỹ nhân!" - Attila thốt lên.


    "Kính chào Thiền Vu." - nàng đáp.


    Attila bước tới ngồi cạnh nàng, hỏi: "Nàng tên là gì?"


    Nữ nhân người Hán đáp: "Tư Mã Khả Nhi!"


    "Tư Mã?"


    "Đúng vậy. Tiểu nữ họ Tư Mã, là cháu nội của Tấn An Đế."


    "Ha ha... không ngờ nàng lại là con cháu hoàng tộc, mà càng không ngờ Tấn An Đế như thế, lại có người cháu gái xinh đẹp thế này."


    Tư Mã Khả Nhi hơi nhíu mày, tỏ vẻ không hài lòng.


    Attila tiện tay rót bình rượu trên bàn uống một ly, ngâm nga:

    Kỳ hình dã,
    Phiên nhược kinh hồng,
    Uyển nhược du long.
    Vinh diệu thu cúc,
    Hoa mậu xuân tùng.


    (Hình dáng của nàng,
    Nhẹ nhàng như chim hồng bay,
    Uyển chuyển như rồng lượn.
    Rực rỡ như cúc mùa thu,
    Tươi rạng như tùng mùa xuân)


    Tư Mã Khả Nhi đôi mắt to tròn, hỏi lại Attila: "Thiền Vu Hung Nô như ngài ở đây, cũng biết tới Lạc Thần Phú của Tào Tử Kiến sao?"


    Attila lim dim, nhìn nơi xa xăm nói: "Khặc... người Hoa Hạ các người, hàng ngàn năm qua coi người Hung Nô chúng ta là rợ Địch, rợ Hồ. Từ thời Chiến quốc đã xây Trường Thành ngăn người Hung Nô nhập quan nội. Rồi Doanh Chính sai Mông Điềm, còn Lưu Triệt sai Vệ Thanh, Hoắc Khứ Bệnh đánh đuổi chúng ta khỏi Mạc Bắc, khiến vô số người Hung Nô phải lưu lạc tới phía Tây, vượt Cao Gia Tác tới sông Đan Nặc Hà này. Biết bao nhiêu người Hung Nô bị người Hoa Hạ giết chết, đọa đày. Là hậu duệ của Thiền Vu Mặc Đốn, ta - A Đề Lạp này đã tự thề với lòng, rồi sẽ có ngày, vó ngựa Hung Nô sẽ trở lại và thu phục hết Hán tộc các ngươi."


    Nói rồi quay sang Tư Mã Khả Nhi: "Còn đêm nay, A Đề Lạp sẽ thu phục nàng."


    * * *




    Để tạm đây và sẽ viết tiếp sau. Bối cảnh truyện khoảng năm 440 sau Công nguyên.


    Doanh Chính: Tần Thủy Hoàng
    Lưu Triệt: Hán Vũ Đế
    A Đề Lạp: Attila
    Tấn An Đế: Tư Mã Đức Tông (nhà Tấn họ Tư Mã, cướp ngôi nhà Ngụy của họ Tào) bị thiểu năng trí tuệ
    Cao Gia Tác: Caucase hay Kavkaz, khu vực Trung Á
    Đan Nặc Hà: sông Đa Nuýp, khu vực Đông Âu
    Đông La Mã: người Romans, sống ở khu vực phía Đông và Nam Âu, gồm Bulgaria, Nam Tư, Thổ Nhĩ Kỹ, vùng Vịnh và Ai Cập. Phân biệt với đế quốc Tây La Mã cùng thời kì này sống ở Trung và Tây Âu gồm Ý, Pháp, TBN, BĐN.



  • Hí hí, cho tạm vào thread này đã ạ

    ======================

    Rubik đã phóng ngựa chạy một chặng đường rất dài. Dài đến mức hãn huyết mã chàng cưỡi đã mồ hôi tuôn ra nhuộm đỏ cả người chàng. Rubik hiểu, chỉ chưa đầy nửa canh giờ nữa, con tuấn mã theo chàng bao năm qua sẽ gục chết nơi đây. Thế nhưng, trước mặt là khu rừng thâm sâu dầy đặc vẫn chạy dài không có điểm kết, phía đằng sau đám Kỵ binh sấm sét của Gauls vẫn đuổi theo không rời.


    Vị hoàng đế của tiểu quốc ONE nhỏ bé phía Tây Nam đã chạy trốn truy binh của Gauls 7 ngày 7 đêm. ONE đã thất thủ, còn chàng trở thành vị vua không còn đất nước. Đám hộ vệ ChangNgoc, Phli xitrumm, Darkknight, zeninall và cả hoàng hậu AT_TA đã lần lượt bỏ mạng hoặc rơi vào tay người Gauls. Còn chàng? Chạy trốn tiếp ư? Rồi để tiếp tục cuộc sống của một vị hoàng đế bại vong bị người đời nguyền rủa sao? Rubik ngập tràn suy nghĩ và cảm xúc trong đầu... "KHÔNG! TA SẼ PHẢI SỐNG! TA SẼ PHỤC QUỐC!" - tiếng nói tối hậu vang lên, cùng lúc Rubik bỗng cảm thấy hụt hẫng người. Hãn huyết mã tại nơi đây bỗng bước sụt xuống một hang động cắt ngang đường rừng. Hai người ngựa lăn không biết bao nhiêu vòng rồi va vào vách đất cuối đường mới dừng lại. Rubik dần lịm đi, trước khi chìm vào cơn mê, chàng kịp thấy hai dòng huyết thuỷ tuôn dài qua mũi hãn huyết mã, rốt cuộc thì kẻ đồng hành cuối cùng của chàng cũng đã ra đi...


    Không biết bao nhiêu thời gian trôi qua, Rubik tỉnh lại. Chàng đang nằm dưới sàn đất trong một trướng nhỏ, tuy được xếp một lớp rơm mỏng bên dưới lưng, xong làn hơi lạnh buốt từ đất vẫn xộc vào người, khiến Rubik cảm thấy không có chút sức lực nào. Mắt chàng chỉ nhìn thấy lờ mờ một lão già ngồi trên một tảng đá ở phía cuối trướng. Quần áo lão già mặc cũng thật lạ, dường như ở một đất nước nào đó mà Rubik chưa từng biết tới.


    "Ta biết ngươi là ai." - giọng lão già trầm trầm vang lên.

    "Lão biết ta sao?" - Rubik nghi hoặc hỏi lại.

    "Đúng vậy. Rubik, hoàng đế ONE. Tuổi trẻ, chí lớn, tài trùm thiên hạ, nhưng ngạo nghễ và đã thất bại thảm hại. Lão đây nói không sai chứ?"

    Rubik kinh ngạc, cúi đầu chầm chậm nói:

    - Chỉ sai một điều thôi, ta giờ không còn là hoàng đế ONE, ONE đã mất rồi.

    Lão già nở nụ cười thần bí, nói:

    - Nếu lão đây khiến Rubik ngươi xây dựng lại được ONE, thì điều này sẽ không sai nữa đâu, đúng không?

    Rubik lại kinh ngạc một lần nữa, hỏi lại:

    - Lão là ai? Việc này sao có thể chứ?

    - Sao lại không thể? Hà hà... Rubik ngươi chắc đã nghe qua Natars cổ tộc?

    - Việc này tất nhiên. Nhưng tộc Natars thì liên quan gì đến điều lão nói?

    - Vì lão đây chính là một trong các trưởng lão của tộc Natars. Những phép thuật thần bí của tộc Natars vẫn còn lưu truyền tới ngày nay. Nó không hề biến mất như người trong thiên hạ lầm tưởng. Khặc khặc...


    Rubik bỗng nghe lùng bùng trong tai... Thiên hạ bấy lâu nay đều truyền nhau rằng, tộc Natars xuất hiện từ thời viễn cổ, có phép thần bí điều khiển muông thú, thiên nhiên. Đội quân thiện chiến của Hoàng đế Natars ngày xưa có Voi chiến tiên phong, dẫm nát mọi chướng ngại, phía sau có Kỵ sĩ Natars dòng dõi hoàng gia, Kỵ binh búa, Lang nha binh và Giáo binh cực kỳ dũng mãnh. Tổ tiên của những người Teutons và Gauls đã từng là nô lệ của họ. Với tham vọng thống trị thế giới trường trường cửu cửu, Hoàng đế Natars đã cố công xây một thành phố xây bằng vàng giữa trung tâm thế giới, trong thành phố này lại xây dựng một công trinh Kỳ quan độc nhất vô nhị cao 100 tầng. Nhưng thời gian trôi qua cả trăm năm, bao nhiêu là tài nguyên khắp thiên hạ đổ vào đây, bao nhiêu là con người đổ máu vào đây, nhưng công trình kỳ vĩ vẫn không thể hoàn thành. Lòng người khắp thiên hạ oán thán vì sự độc đoán và tàn bạo của Hoàng đế Natars rốt cuộc đã động đến lòng trắc ẩn của Mẹ thiên nhiên. Tới một ngày, Mẹ thiên nhiên đã làm một điều thật kì diệu. Tất cả những gì thuộc về tộc Natars đều biến mất không dấu vết. Thế giới bỗng trở nên thật cân bằng, các tộc Teutons, Gauls, Romans được giải phóng khỏi ách thống trị, cũng như hình thành rất nhiều tiểu quốc khác bên cạnh 3 quốc gia lớn nhất kia.


    - Lão... lão đùa giỡn ta đó sao?

    - Hà hà, lão đây đã đợi người như Rubik ngươi rất nhiều năm rồi. Ngươi chính là người Cuốn sách bóng đêm đã lựa chọn. Tiếng thì thầm của nó về nhà ngươi đã truyền đến tai ta lâu lắm rồi. Cuối cùng ta đã đợi được đến ngày hôm nay.

    - Ta? Ta đã được lựa chọn sao? Lựa chọn làm điều gì?

    - "Rubik, hãy nghe rõ đây." Trưởng lão Natars gằn giọng nói thật chậm: "Nhà ngươi sẽ là người triệu hồi những chiến binh Natars quay trở lại thế giới. Nhà ngươi có quyền ra lệnh cho họ chiến đấu, ngươi sẽ giành lại được đất nước đã mất, ngươi sẽ có một đế chế bất khả chiến bại... bất khả chiến bại... cho đến khi..."

    - Cho đến khi làm sao?

    - Cho đến khi... Cuốn sách bóng đêm lựa-chọn-một-người-khác... Ngươi sẽ có sức mạnh vô song, nhưng sẽ không phải là người duy nhất được nhận sức mạnh này. Ngươi có muốn hay không?


    Dĩ nhiên Rubik chẳng cần suy nghĩ đến một khắc nào hết. Cơ hội phục quốc, cơ hội báo thù cho người vợ thân yêu và những người huynh đệ đã hy sinh vì chàng chỉ có duy nhất này thôi.


    "Được, nếu đồng ý, ngươi sẽ phải có một giao kèo sinh tử với Cuốn sách bóng đêm. Nó giúp ngươi phục quốc, thậm chí khiến vương quốc ONE của ngươi thống trị cả thế giới này. Nhưng ngươi sẽ phải thực hiện một điều mà Hoàng đế Natars ngày xưa còn dang dở."


    Rubik bỗng rùng mình nghĩ tới một điều khủng khiếp từ thời cổ xưa.


    "Kỳ quan 100 tầng mà Hoàng đế của chúng ta còn chưa thực hiện xong, thì ngươi sẽ phải là người hoàn thành. Tàn tích của nó ngày nay nằm trong Vùng đất xám đầy dung nham, Cuốn sách bóng đêm sẽ chỉ đường cho ngươi vào sau này."